Mittwoch, 19. Februar 2014

Bán cháo

Cuối tuần rồi nhân dịp đi Paris tôi có ghé thăm cô Nương là cô giáo dạy tôi lớp năm ở trường tiểu học Lê Quý Đôn. May mà có vợ chồng nhỏ bạn tình nguyện chở tôi đến nhà cô chứ nếu tôi đi xe lửa RER (le Reseau Express Regional) thì với vốn liếng pháp văn "về chiều" của tôi, chắc tôi sẽ không tài nào tìm ra nhà cô ở một khu cư xá rất đông dân.

Lần cuối tôi gặp lại cô cách đây phải hơn ... 20 năm. Tôi không ngờ thời gian trôi qua nhanh như vậy. Lu bu chuyện mưu sinh, gia đình, con cái, tôi đã quên béng mất cô. Vì vậy tôi rất hồi hộp khi bấm chuông nhà cô. Cô mở cửa, ôm chặt lấy tôi, hôn thật mạnh lên má, làm tôi cảm động hết sức. Cô năm nay đã gần 90 tuổi nhưng giọng nói vẫn sang sảng như ngày nào đứng trên bục giảng. Tôi vui mừng khi biết cô vẫn khoẻ mạnh, minh mẫn.
 Cô còn nhớ con hông cô ?

Tôi hỏi cho có lệ vì cô đi dạy hơn 35 năm, mỗi năm từ 40 đến 50 học trò, làm sao cô nhớ một đứa học trò học hành không có gì xuất sắc lại bẵng đi bao nhiêu năm không ghé thăm cô.
Cô kể tôi nghe đủ thứ chuyện ngày xưa dưới mái trường Lê Quý Đôn. Cô nhắc đến một đứa học trò nào đó mà giờ chơi thì nhảy nhót vui vẻ với các bạn cùng lứa mà hễ cứ vào lớp là mắt lại nhắm tịt, ngủ gà ngủ vịt. Thế là cô bèn nghĩ ra cách bắt cái con bé học trò kỳ cục đó đến giờ chơi phải ở lại trong lớp để học với cô. Cuối năm, cô bạn đồng nghiệp dạy phần pháp văn thắc mắc hỏi là không hiểu thế nào mà cái con bé ấy cũng thi đậu lên lớp được nhỉ ?


Hay chuyện có hôm cán bộ đi thanh tra lớp. Hôm đó cô dạy môn tập đọc. Lúc cuối giờ tên cán bộ phán một câu xanh rờn giọng bắc kỳ:
- Cô dzáo dzì mà không biết đọc !!!

vì hắn không nghe được cái giọng nam thật là hùng hồn của cô mà cho đến bây giờ, gần 90 rồi, vẫn không kém phần nào uy nghi làm học trò phải nể sợ. Cô kể tôi nghe là cô Yến phụ tá hiệu trưởng, mà sau này cô mới biết là cô Yến "nằm vùng", có hỏi:
- Cô Ba nghĩ sao khi bị cán bộ trung ương phê bình như vậy ?

Thì cô chỉ nói:
- Bói ra ma, quét nhà ra rác mà chị !!!

Một câu trả lời đầy ý nghĩa, sâu sắc. Năm ấy "cô dzáo dzì mà không biết đọc" của tôi vẫn được tuyên dương là giáo viên "tiên tiến" như thường.
Tôi chợt nhớ có lần Hà Mai Hưng kể tôi nghe là cô kêu hắn xuống văn phòng mượn cái "quặng" để cô dạy về cách thức đo lường. Thằng bé vốn gốc bắc kỳ, chẳng biết cái quặng là cái gì nhưng không dám hỏi lại cô, riu ríu đi, rồi lại riu ríu về tay không. Hắn không kể tôi nghe là sau đó có bị cô la không, nhưng câu chuyện đó đã trở thành một kỷ niệm không bao giờ quên của hắn thuở mài đũng nhà trường.

Tôi biết cô cũng được đồng nghiệp rất ư là quý mến. Năm thầy Ngươn làm hiệu trưởng, có lần cô Xuân Lang hỏi cô:
- Chị Ba ra làm phụ tá hiệu trưởng phụ giúp chồng tui nghe chị Ba?

Cô cười rổn rảng nói với tôi rằng:
- Cô làm dâu 50 họ đã đủ mệt rồi !!!

Tôi được dạy dỗ là phải biết "tôn sư trọng đạo", biết kính trọng thầy cô như cha mẹ mình chứ chưa bao giờ nghe một người giáo viên nào tự cho mình là kẻ đi làm dâu phục vụ học trò cả. Thế mới biết cô tận tụy, thế mới biết cô yêu nghề, yêu học trò và lúc nào cũng mong muốn các em nên người.

Trên đường về tôi cảm thấy thật hãnh diện được là học trò của cô. Tôi ôm vai nhỏ bạn:
- Tụi mình già sẽ "chèo queo", không ai nhớ, không ai đến thăm, còn cô có cả một bầu trời hạnh phúc mày ạ !!!

Ngày xưa hay có câu "bán cháo phổi" để chỉ nghề của những giáo chức, phải nói sa sả tối ngày để dạy học trò.

Tôi tiếc hùi hụi mình đã không được "bán cháo".

Freitag, 7. Februar 2014

Chế độ dân chủ Đức / Die deutsche Demokratie

Trong nhiều năm qua tôi đã đã có một cái hiểu sai lầm về nền dân chủ ở nước Đức.

Theo như định nghĩa được trình bày trong Wiki thì chế độ dân chủ là một hệ thống chính trị trong đó người công dân đóng một vai trò chủ yếu, được cùng tham dự vào sự quyết định của một chính sách. Đặc điểm của nền dân chủ là bầu cử tự do, nguyên tắc đa số, tôn trọng đối lập chính trị, hiến pháp, được bảo vệ các quyền cơ bản của con người và sự tôn trọng nhân quyền.
Tôi hiểu hết, trừ vấn đề bầu cử.

Khi đứa con gái đáng yêu nhất trên đời này của tôi còn học tiểu học, tôi luôn xem trọng việc đi họp phụ huynh và coi nó là một nghĩa vụ công dân có tầm cỡ quan trọng, cũng không kém hệ trọng như việc nhớ thanh toán đúng hạn các hóa đơn điện thoại di động nếu bạn không muốn mối quan hệ giữa bạn và con cái một sớm một chiều bị cắt đứt cái rụp - ý tôi muốn nói ở đây là sự liên lạc giữa bạn với nó qua tin nhắn của WhatsApp.

Ròng rã từ năm này qua năm khác, tôi tự nhủ với mình là đi họp phụ huynh là một việc hoàn toàn không phiền nhiễu hay lãng phí thời gian tí nào, mà đó còn là một cơ hội để tôi có thể trao đổi với giáo viên và giúp con tôi học hành tiến bộ hơn. Việc cấm học sinh đeo kiếng bơi trong giờ bơi lội chắc chắn phải có một lý do giáo huấn, một mục tiêu sư phạm nào đó rất sâu sắc, vì vậy mà cô giáo không cần phải trả lời câu hỏi của tôi ở một trong những buổi họp phụ huynh mà tôi không bao giờ dám vắng mặt là "Thưa cô, tại sao các em học sinh không được phép đeo kính bơi trong giờ bơi lội ?" .

Hay là vấn đề chí rận lây lan trong trường. Một đề tài năm nào cũng được nêu ra bàn bạc. Có lẽ vì các bậc phụ huynh đã không giặt quần áo, mũ len và khăn trải nệm bọc giường ở nhiệt độ  60°C trong vòng 30 phút (tôi thường giặt ở nhiệt độ 30°C trong vòng 1 giờ và 20 phút)  Cũng có thể bỏ chúng 2 ngày vào tủ lạnh đông đá ở nhiệt độ -10°C, hoặc cho vào túi ny lông bọc kín lại khoảng 4 tuần. Giải pháp nào tôi thấy cũng ... không ổn cả.

Và cứ hễ đến lúc tôi định xin phép cô giáo đi "xả nước cứu thân" là y như rằng cô giáo lại tuyên bố là đã đến giờ bầu cử đại diện phụ huynh học sinh. Same procedure every year. Năm nào cũng những khuôn mặt ứng cử viên quen thuộc. Năm nào cũng chỉ có … 2 người mẹ trung thành ấy giơ tay.

Ở vòng bầu cử đầu tiên, tôi cẩn thận viết tên của ứng cử viên mà tôi muốn bỏ phiếu cho vai trò trưởng ban đại diện phụ huynh học sinh. Bà mẹ tên A. Cô giáo đi gom các lá phiếu lại. Mở từng lá phiếu ra. Đọc tên người được bình chọn. Gạch một dấu trên bảng đen. Thủ tục được lập lại rập khuôn cho các lá phiếu tiếp theo.

Kết quả cuộc bầu cử thay đổi từ năm này qua năm khác, tùy theo là có 7 hay 8 phụ huynh tham dự cuộc họp này.

Ở vòng thứ hai, tôi lại cặm cụi viết tên của ứng cử viên mà tôi muốn bỏ phiếu cho vai phó ban đại diện phụ huynh học sinh. Bà mẹ tên B. Khỏi đoán mò cũng biết vì bà mẹ tên A đã được bầu làm trưởng ban ở vòng đầu rồi còn gì. Cô giáo đi gom các lá phiếu lại. Mở từng lá phiếu ra. Đọc tên người được bình chọn. Gạch một dấu trên bảng đen. Thủ tục được lập lại rập khuôn cho các lá phiếu tiếp theo.

Khi cô giáo tuyên bố kết quả ai đắc cử vai phó ban đại diện phụ huynh học sinh tôi luôn luôn làm nét mặt ra vẻ vô cùng ngạc nhiên, nếu không thì nền dân chủ nước Đức sẽ kết thúc ngay tại chỗ.

Trên đường về nhà tôi suy ngẫm miên man về ý nghĩa của tự do bầu cử theo chế độ dân chủ với hai ứng cử viên cho hai chức vụ với hai lá phiếu hình chữ nhật được cắt thật cẩn thận. Tôi không tìm ra câu trả lời cho sự việc này. Tôi tự an ủi mình rằng chế độ dân chủ ở Đức quá ư là cao siêu, cũng như trình độ hiểu biết của tôi về một nền dân chủ tự do chắc hẳn còn đang nằm trong giai đoạn phôi thai, chưa phát triển.

Cho đến ngày hôm qua.
Tôi tham dự một buổi giảng dạy về "Cách điều khiển một cuộc họp thường niên của hội đoàn theo đúng luật pháp". Ông luật sư giảng giải là chỉ có các đại biểu quốc hội của Đức cũng như các đảng trưởng của các đảng phái chính trị mới bắt buộc phải được bầu bằng cách bỏ phiếu kín. Công chúa ngủ trong rừng được đánh thức bằng nụ hôn của anh chàng luật sư trẻ.

Từ bao năm nay tôi đã phải miễn cưỡng chịu khuất phục ngồi xếp những lá phiếu xinh xinh, thật ngay ngắn, thật gọn gàng .
Từ bao năm nay tôi âm thầm nguyền rủa sự vô nghĩa của việc bầu cử ban đại diện phụ huynh học sinh.
Từ bao năm nay tôi đã hiểu sai bét về nền dân chủ ở nước Đức.

Để thực hành đúng quyền bầu cử theo chế độ dân chủ ở Đức, ta chỉ cần giơ một cánh tay lên là xong. Ai thiếu cơ bắp có thể ứng dụng phương pháp đơn giản của phép toán trừ: Tổng số phiếu thuận được tính từ cách trừ đi số phiếu chống và số phiếu trắng. Quá ư là thông minh bạn nhỉ ?

Một ví dụ nhỏ:
Trong một cuộc bầu cử hội trưởng ở một hội đoàn với 25 cử tri có tất cả là 19 phiếu thuận nhiều hơn số phiếu chống và có 2 cử tri thì bỏ phiếu trắng.
Hỏi: Có bao nhiêu cử tri đã bỏ phiếu thuận, và người hội trưởng có đắc cử theo thể thức được đa số bình chọn hay không ?

Cách tính của tôi:
phiếu chống+ phiếu thuận = tổng số cử tri - phiếu trắng
                   X + (X + 19)         = 25                     - 2
                  2X        + 19          = 23
                  2X                         = 23-19 = 4
                    X                          = 2
 
Chỉ với hai câu hỏi đơn giản bạn có thể giải bài toán đố trên trong vòng 2 phút.

Người phụ trách cuộc bầu cử:
- Ai phản đối ? Xin vui lòng giơ tay lên !
Đếm được 2 cánh tay run rẩy đưa lên.

Người phụ trách cuộc bầu cử:
- Ai không có ý kiến? Cũng xin vui lòng giơ tay lên ạ !
Thêm 2 cánh tay run rẩy khác.

Người phụ trách cuộc bầu cử vỗ vai ứng cử viên:
- Này anh bạn thân mến, anh đồng ý chứ hả ?
Anh vừa mới đắc cử làm tù trưởng mọi da đỏ với 21 phiếu thuận đấy !

Tôi yêu các phép toán đơn giản.
Tôi yêu nền dân chủ Đức. Nó đúng là một chế độ dân (dēmos) làm chủ (kratía ) và đưa ra quyết định sau một cuộc trưng cầu dân ý hay bầu cử theo thể thức đa số.
Chỉ trong vòng 2 phút.

                                          
Die deutsche Demokratie

Jahrelang habe ich die deutsche Demokratie missverstanden.

Laut Wiki ist Demokratie ein politisches System, bei dem das Volk eine wesentliche, mitbestimmende Funktion einnimmt. Typische Merkmale einer Demokratie sind freie Wahlen, das Mehrheitsprinzip, die Respektierung politischer Opposition, Verfassungsmäßigkeit, Schutz der Grundrechte und Achtung der Menschenrechte.
Ich habe alles verstanden, bis auf die Sache mit den Wahlen.

Als unsere allerliebste Tochter auf der ganzen Welt noch zur Grundschule ging, hielt ich die Teilnahme an jedem angekündigten Elternabend für eine ernst zu nehmende Verpflichtung, genau so ernst wie die pünktliche Zahlung der Mobiltelefonrechnung, wenn man nicht will, dass plötzlich die Verbindung zu seinem Kind - damit meine ich das mit dem WhatsApp - abrupt beendet wird.

Jahr für Jahr gaukelte ich mir vor, dass der Elternabend keine lästige und zeitaufwendige Angelegenheit, sondern vielmehr ein Austausch zwischen Lehrern und mir war, was den Leistungsfortschritt unseres Kindes optimierte. Ich war mir sicher, dass das Verbot des Tragens von Schwimmbrillen beim Schwimmunterricht einen tiefsinnigen pädagogischen Grund hat, so dass die Klassenlehrerin meine Frage nach dem „Warum-Nicht“ auch nicht zu beantworten brauchte.

Oder das Thema Kopfläuse. Ein Dauerbrenner, stand jedes Jahr auf der Tagesordnung. Wahrscheinlich lag es daran, dass die Kleider, Mützen und die Bettwäsche der mit Läusen befallen Kinder nicht bei 60°C für 30 Minuten gewaschen wurden (ich wasche sie i.d.R. bei 30°C für 1 Stunde und 20 Minuten, die Waschmaschine ist bei uns so default eingestellt). Alternativ können diese Gegenstände bei -10°C für zwei Tage im Gefrierfach aufbewahrt oder für ca. 4 Wochen in luftdichten Beuteln verpackt werden, was auch keine wirkliche Alternative sind.

Und wie immer, kurz bevor ich die Bio-Pause für mein kleines Mädchen ankündigen wollte, kam die Wahl der Elternvertretung. Same procedure every year. Es standen jedes Mal die gleichen Mütter zur Wahl. Und zwar niemals mehr als zwei.

In der ersten Wahlrunde schrieb ich den Namen meiner Wunschkandidatin als Vorsitzende der Elternvertretung. Frau A. Dann wurden die Stimmzettel eingesammelt. Stimmzettel öffnen. Name vorlesen. Striche auf die Tafel machen. Nächster Stimmzettel. 
Die Ergebnisse variierten von Jahr zu Jahr, abhängig davon ob 7 oder 8 Eltern am Elternabend teilnahmen.
In der zweiten Wahlrunde schrieb ich den Namen meiner Wunschkandidatin als Stellvertreterin der in der ersten Wahlrunde gewählten Vorsitzenden der Elternvertretung. Frau B versteht sich, denn Frau A hat sich ja zur Vorsitzenden in der ersten Wahlrunde bereits hochgearbeitet. Stimmzettel eingesammelt. Stimmzettel öffnen. Name vorlesen. Striche auf die Tafel machen. Nächster Stimmzettel. 
Ich musste bei der Bekanntmachung der Ergebnisse der zweiten Wahlrunde immer einen überraschten Gesichtsausdruck zeigen, sonst wäre die deutsche Demokratie hinüber. 

Auf dem Weg nach Hause grübelte ich nach dem Sinn der demokratischen freien Wahl für zwei Kandidaten auf zwei Posten mit sorgfältig abgeschnittenen viereckigen Stimmzetteln. Ich fand dafür keine Antwort. Ich tröste mich mit dem Gedanken, dass ich geistig für die deutsche Demokratie noch in der Embryophase sei.

Bis ich gestern das Workshop „Mitgliederversammlungen rechtssicher durchführen“ besucht habe. 

Nur die Abgeordneten des Deutschen Bundestages sowie die Vorstände politischer Parteien müssen in geheimer Wahl gewählt werden. Sagte der Kursleiter, ein Rechtsanwalt. Dornröschen wurde aus dem Schlaf geweckt. Jahrelang faltete ich widerwillig Stimmzettel. Jahrelang verfluchte ich den Unsinn der Wahl der Elternvertretung. Jahrelang habe ich die deutsche Demokratie missverstanden.
Zum Ausüben des deutschen demokratischen Wahlrechts reicht es, einmal die Hand hoch zu heben. Für Menschen mit schwacher Armmuskulatur bietet sich das Subtraktionsverfahren an: die JA-Stimmen lassen sich rechnerisch durch Subtraktion der NEIN-Stimmen und der Enthaltungen ermitteln. Schlauch, nee?

Ein kleines Rechenbeispiel:
Bei der Wahl eines Vereinsvorstandsvorsitzenden waren 25 stimmberechtigen Personen anwesend. Es wurden 19 Jastimmen mehr als Neinstimmen abgegeben. 2 Personen enthielten sich die Stimme. Wie viele Jastimmen wurden abgegeben und wurde der Vorsitzende mit einfacher Stimmenmehrheit gewählt?
Meine Rechnung:
Neinstimmen  + Jastimmen = Stimmberechtigte - Enthaltungen
         X             +     (X+19)     =           25              -          2
                               2X + 19   =           23
                                     2X     =           23 - 19        =        4
                                       X     =           2
Ob es stimmt?

Mit zwei einfachen Fragen wäre die ganze Zählung in 2 Minuten erledigt.
Wahlleiter:
- Wer ist dagegen? Bitte einmal Hand hoch.
Zwei zittrigen Hände wurden wahrgenommen.
Wahlleiter:
-  Wer enthält sich? Auch bitte kurz Hand heben.
Zwei andere zittrigen Hände wurden wahrgenommen.
Wahlleiter:
- Nimmst du die Wahl an, Kumpel? 
Du wurdest soeben mit 21 Jastimmen zum Indianerhäuptling auserkoren.

Ich liebe einfache Rechnungen.
Ich liebe die deutsche Demokratie. Sie ist wahrhaftig ein Demos (das Volk), welcher Entscheidungen in kollektiven Prozeduren (Wahlen oder Abstimmungen) trifft.
In 2 Minuten.

Freitag, 31. Januar 2014

Đại Mộc Mai

Hôm nay mùng một Tết, đầu xuân khai bút, quanh đi quẩn lại tôi chỉ biết viết về hoa mai.
Nhà tôi vốn gốc bắc kỳ chín nút (1954) nên tết đến là phải đầy đủ bánh chưng, cây quất, cành mai. Bố tôi quê ở Thanh Hóa, có dính tí gốc miền trung thành ra rất thắt lưng buộc bụng. Bánh chưng toàn bố tôi gói, cẩn thận từng chiếc lá dong, lá nào không đủ đẹp thì bố tôi gói bánh chưng ... nhi đồng, bé bằng nửa chiếc bánh chưng "chính quy" và nhân bánh là đường thẻ chứ không có tí thịt nào. Cây quất thì đêm 30 Tết bố tôi mới đi khuân ở chợ hoa cuối năm về. Vừa rẻ mà không phải ỉ ôi trả giá, lại tha hồ lựa trong đám quất mà chỉ vài tiếng đồng hồ nữa, qua phút giao thừa, nó sẽ trở thành vô giá ... trị. Con cành mai ư ? Bố tôi chẳng bao giờ phải đi mua một cành mai vàng nào cho ngày Tết cả. Bố tôi có một chậu mai tứ quý để ở sân thượng. Mỗi độ xuân về tôi lại thấy bố tôi cắt cắt xén xén mấy cành mai mảnh khảnh. Những ngày trong tháng chạp nhìn cây mai của bố tôi đến là thương vì nó trơ trụi như gà bị vặt lông. Vài chiếc lá non nhú ra đơn độc trông thật tội nghiệp. Chả bù với hình ảnh những cây huệ tây, hoa to bằng hai bàn tay mà cho đến bây giờ nó vẫn là một ấn tượng không quên trong trí óc tôi về chợ hoa lộng lẫy sắc màu ở đường Nguyễn Huệ những này cận Tết.

Thế nhưng cứ đúng vào ngày mùng một là cây mai của bố tôi rộ lên vàng chói những đoá hoa năm cánh xinh xinh. Và "bố bảo" chúng tôi chả đứa nào dám vặt lấy một bông mai nào. Cũng không có cảnh treo bao lì xì lên cây mai. Cây mai đứng đó, uy nghi như một vị công thần, rực rỡ đến độ Cao Bá Quát còn phải phán

Thập tải luân giao cầu cổ kiếm
Nhất sinh đê thủ bái hoa mai
(Mười năm chu du tìm gươm báu
Đời ta chỉ cúi lạy hoa mai)

Ở Đức có hoa Forsythie thường được gọi là Âu Mai, nhiều nhánh, bông vàng nhỏ có bốn cánh, nở rộ vào mùa xuân, độ khoảng tháng tư. Nhưng Tết ta đa số lại rơi vào tháng một, tháng hai dương lịch nên tôi đào đâu ra một cành mai để chưng ba ngày tết đây ? Năm nào đến độ Tết về (tôi phải dùng chữ "Tết về" vì bên Đức lúc ấy đang là mùa đông sâu thẳm lạnh giá) tôi cũng vào rừng lội tuyết tìm một cây khô nào cong cong vẹo vẹo nhiều nhánh, chặt một cành đem về, rồi cặm cụi cắt hoa mai vàng từ giấy thủ công dán lên, treo vài bao lì xì cho ra vẻ ... Tết. Hồi đó còn trẻ tôi có nhiều thì giờ hơn, mắt sáng hơn, tay không run nên hoa mai tôi cũng nhỏ nhắn như hoa mai tứ quý của bố tôi, cũng có nhụy, có đài hoa năm cánh đàng hoàng, lá xanh be bé, thưa thưa. Với tháng năm tuổi đời chồng chất, cơ thể béo phì, mắt mờ, tay run, hoa mai của tôi cũng dần dần ... phình ra cho cân xứng với độ lão hóa.

Thời đại "ảo" tôi cũng "ai đu (I do) moa đu theo", không hì hụi viết thiệp chúc tết bạn bè an khang thịnh vượng nữa, mà "ấp lốt" (upload) hình cây mai "thủ công" của tôi vào "điện thư" - chữ này tôi không học ở nhà trường mà học qua tự điển gú gồ (google) - kèm thêm vài lời chúc nhau „tim mạch khai thông, mỡ đường ổn định“.
Lũ bạn kêu: 
- Úi giời, hoa mai to thế, bón phân hoá học Trung Quốc à ? 
Cười.
Định trả lời "phân đức cống đấy" nhưng lại thấy như vậy thì chả là phụ lòng Cao Bá Quát quá ư ? Gõ lộc cộc bàn phím: 
- Không, Đại Mộc Mai đấy !

Freitag, 6. Dezember 2013

Facility Manager

Es ist ein bitterernster aussichtsreicher zukunftsorientierter Beruf des 21. Jahrhunderts: der Facility Manager.
Studienvoraussetzung: Abitur (zum Glück ohne numerus clausus)
Regelstudienzeit: 6 Semester
Abschluss: Bachelor of Science
Anfangsgehalt: noch keine Erfahrungswerte

Vielleicht gehöre ich zu den Dinosauriern, die als eine ausgestorbene Gattung nur noch aus historischen Gründen zu existieren vermag. Es gab seit langem keine Telefonistin mehr, sondern nur noch Call Center Agent, kein Sachbearbeiter sondern Referent, kein Türvorsteher sondern Doorman, kein Supermarktaufpasser sondern Shopguard und kein Hausmeister sondern FACILITY MANAGER.

Als ich klein war, haben meine Eltern versucht, mich zu einem objektiv denkenden Mensch zu erziehen und immer wieder zu mir gesagt: Es gibt keine schlechte oder gute Berufe. 
Und der Satz, der danach folgte, lautete: Du musst fleißig lernen, sonst kannst du später nur Müllmann werden.

Ich muss zugeben, Müllmann war nie mein Traumberuf, weil man sehr früh aufstehen muss, auch im Winter. Ansonsten war mir ziemlich egal, was ich später werden sollte, daher war ich auch nicht besonders fleißig in der Schule. Aber an Facility Manager habe ich nie gedacht. Bis unsere Tochter gestern Abend strahlend von der Pflichtveranstaltung ihrer Schule bzgl. Berufsorientierung zurückkam, die eine Art Werbekampagne für den in 3 Jahren zu besetzenden Posten des Hausmeisters in ihrer Schule sich ausartete. 


Selbst als Dinosaurier weiß ich, dass Manager eine schwer zu erkämpfende Position im Berufsleben ist. Als Manager jettet man um die Welt, trinkt Champagner und verspeist Kaviar mit Blinis. Als Manager bekommt man Magenkrämpfe (nicht wegen den Blinis) und Burnout-Syndrom. 

Nicht der Facility Manager. 
Der müsste etwas Besonderes sein, dass unsere Tochter so von ihm schwärmte und mich aus ihrem Zimmer auswies, als ich es wagte, laut und mit herablassendem Ton das Profil des Facility Managers aus dem Prospekt einer Hochschule für Wirtschaftsingenieurwesen vorlas: als Experte für die effiziente Nutzung und Bewirtschaftung von Gebäuden und Anlagen.

Ich würde mich sehr freuen, wenn unsere Tochter die Türe in unserem Haus nicht zuknallt und das Licht in ihrem Zimmer ausknipst, wenn sie dort nicht verweilt, um eine effiziente Nutzung und Bewirtschaftung von Gebäude und Anlage, nämlich unser Daheim, herbeizuführen. Dann ist der Weg zum Facility Manager nicht mehr weit.

Zwar kann man mit dem ersparten Geld aus der daraus folgend reduzierten Stromrechnung und aus dem ersparten Geld für neue Türklinke nicht um die Welt jetten, aber bestimmt eine Flasche Grande Cuvée Rosé trinken und das schöne Leben geniessen.
Als Nicht-Facility-Manager.




Freitag, 4. Oktober 2013

Rotbraun oder Schwarz?

Neulich wollte unsere Tochter ihre Haare rot-bräunlich färben.
Es war nicht der Farbton, der mir nicht gefällt.
Es war nicht das Färben, das mir nicht gefällt.
Es war die Kombination von Alter und dem Haare-Färben, was mir nicht gefallen hat.

Unsere Tochter hat tiefschwarzes Haar. Schwarz wie die Nacht, die man trotzt Mondlicht und zig hellleuchtenden Sternen noch die Elektrizität benötigt, um etwas erkennen zu können. 

Ich liebe die Nacht. Man muss in der Regeln nachts nicht arbeiten. Der erholsame Nachtschlaf fördert die Regeneration des gesamten Organismus, trägt zur Zellerneuerung bei und lässt uns tagsüber gesund aussehen und energievoll tätig sein. Ich kann nicht behaupten, dass ich auch schwarze Haare wie ich die Nacht liebe. Manchmal sind sie mir wirklich zu schwarz, vor allem wenn man in das Alter kommt, wo graue Haare, die bei uns Asiaten eigentlich farblos sind, wie silberne Fäden  aus der dunklen schönen schwarzen Haarpracht herausragen.

Ich habe nächtelang im Internet herum gesurft. Ich fand heraus, dass das Gesetz Frisören verbieten, unter 16-jährigen die Haare zu färben, da in Haarfärbemittel chemische Subtanzen enthalten sind, die allergische Schocks auslösen. Ein Mädchen in England starb an einem solchen Allergieschock.

Unsere Tochter hat diverse Allergien. Sie ist allergisch gegen „Vor-11-Uhr-Ins-Bett-Gehen“, gegen „Wäsche-Muss-In-Den-Wäschekorb“, gegen „Klamotten-Gehören-Nicht-Auf-Den-Boden“ und gegen unendlichen vielen anderen Dingen, die mit Ordnung und Disziplin zu tun haben. Daher hatte ich wahnsinnige Angst, als ich von der Haarfärbemittel-Allergie erfahren habe. Wir diskutierten, wir stritten, kurzum wir gingen uns an die Haare. Nichts half. 

Dann wurde das Thema wegen des Sommerurlaubs erstmals stillgelegt.

Saint-Hubert. Kilometerlange Einkaufstrasse in Montreal. Modegeschäfte. Schuhgeschäfte. Schmuckgeschäfte. Und Clip-In-Extensions-Geschäfte. Für Mütter, die zum ersten Mal mit dieser Thematik in Berührung gekommen sind: Clip-In Extensions sind eine besonders schnelle Art, um sich die Haare zu verlängern. Sie werden einfach im Haar festgeklemmt. Es gibt sie entweder aus Echthaar oder aus Kunsthaar. Sie sind in vielen Farbvariationen - meine Betonung liegt auf das Teilwort „Farb“ - erhältlich. Unsere Tochter kannte sich aus. Sie überzeugte mich, dass es wie echt gefärbte Haarsträhnen aussehen würde. Der Verkäufer versicherte mir, man kann die Clip-In Dingsbums färben, schneiden, toupieren und in Locken legen wie echtes Haar und sie sind dabei schonend für das Eigenhaar. Das Wort „schonend“ war für mich der Schlüssel zum Tresor.



Nur der Preis irritierte mich ein wenig. Eine Packung mit ein paar dünnen Strähnen kostete … 100 Dollars. Der erst genannte Preis. Da der Verkäufer seinem Aussehen nach aus dem Orient stammte, war es am Ende 80 Dollars für 2 Packungen und einen nicht mehr vollständigen Set als Freundschaftszugabe (bis heute ich weiß ich leider immer noch nicht, wie diese Freundschaft entstanden ist). Ob ich dabei aufs Ohr gehauen wurde, konnte ich schlecht beurteilen, da ich keine Lust mehr hatte, andere Geschäfte aufzusuchen, um mich nach  dem richtigen Preis zu erkundigen.

Aber ich muss sagen: Es war gar kein schlechter Handel. Denn das Clips-In Dingsbums ist eine echte Alternative. Wenn unsere Tochter zu irgendeiner Party geht, wo wie sie meint, anders aussehen zu müssen, klemmt sie einfach das Clips-In Dingsbums ins Haar und schwuppdiwupp taucht aus der Tiefe der schwarzen Nacht plötzlich Miley Cyrus mit Frisuren von Braun über Rot bis Blond, von natürlich über Diva bis Punk.

Mir ist nur eins wichtig. Ich kann wieder schlafen, ohne an irgendwelche Jugendschutzgesetze zu denken.





Montag, 13. Mai 2013

Cô Hồng

Năm lớp ba ở trường Lê Quý Đôn tôi học lớp do cô Lâm Cẩm Hồng phụ trách tiếng Việt và Madame Tô Văn Giảng dạy phần Pháp văn. Tôi không nhớ gì nhiều về Madame Tô Văn Giảng, chỉ nhớ là học trò phài gọi cô là Madame mặc dù cô không có tên tây như Madame Azzie chẳng hạn. Nhưng tôi lại rất nhớ cô Hồng vì hồi đó cô đẹp nhất trong các cô giáo tiểu học dạy tiếng Việt ở trường Lê Quý Đôn. Thời đó các cô giáo đi dạy đều phải mặc áo dài, mà phải "kín cổng cao tường" cơ, ngoại trừ các cô dạy Pháp văn thì không phải theo cái quy luật ấy.

Tôi nhớ cô Hồng vì cô chẳng những đẹp mà còn rất thời trang nữa. Áo dài của cô đa số bằng tơ màu nhạt, nên trông cô sang trọng hẳn lên, khác với những cô giáo khác hay mặc áo dài có bông hoa đủ màu. Sau này khi chính mình cũng bắt đầu bước vào tuổi biết mặc áo dài tôi mới hiểu ra rằng áo dài có bông hoa làm ta không thấy những khiếm khuyết ở vòng eo, vòng bụng, tức là hồi đó cô Hồng phải có một dáng người cũng đẹp mới có thể mặc áo dài tơ được.

Trong trí óc non nớt của tôi ngày ấy tôi chỉ biết một điều là cô đẹp mà thôi và tôi rất hãnh diện với suy nghĩ này. Vốn lớp 3/6 của tôi là lớp nam nữ học chung, khác với những lớp 3/1 đến 3/5 là những lớp chỉ có nam hoặc nữ học sinh mà thôi. Theo như kiểu xếp lớp hồi đó ở trường Lê Quý Đôn thì lớp tôi là lớp học "ẹ" nhất. Vì vậy sắc đẹp của cô Hồng đã cứu vớt được phần nào mặc cảm thua kém của tôi.

Điều cũng đáng đề cập đến là cô Hồng cũng rất tân thời. Cô để tóc demi garçon, hoàn toàn khác hẳn các cô giáo khác với những kiểu tóc "bà Nhu" trông như mệnh phụ chứ không giống cô giáo tí nào, hoặc kẹp túm lại đằng sau nếu tóc dài quá vai hay là búi tó nam bộ nhìn ... chán ngắt.

Tôi không còn nhớ đã học những gì ở lớp 3 với cô, một phần có lẽ tôi thuộc loại học sinh hiếu đủ thứ ngoài hiếu ... học. Tôi chỉ thích rủ rê bạn bè nghịch ngợm trong lớp hoặc nói chuyện trong giờ học. Tôi còn nhớ là hồi đó bạn Long hay bị đám con gái chúng tôi chọc ghẹo. Tôi cũng quên họ của bạn ấy rồi, chỉ nhớ tên Long, trong khi các bạn khác cùng lớp tôi nhớ vanh vách từ họ đến tên lót và cả tên français nữa. Hồi đó học Lê Quý Đôn thi học sinh nào cũng phải có một tên français, có lẽ là để cho các thầy cô người Pháp dễ nhớ hơn vì tên (Phạm Phú) Phi, (Nguyễn Thị Thanh) Tâm, (Lê Ngọc) Linh ... thì các thầy cô ấy còn phát âm được chứ (Nguyễn Quang) Vượng, (Lưu Ngọc Bích) Quyên ... thì cong cả lưỡi chưa chắc gọi đúng tên họ. Tôi nhớ Long vì Long không học chung lớp 1/6, 2/6 mà đến 3/6 mới vào. Ma "mới" nên bị mấy con ma … "đờ moa den" (mademoiselles) bắt nạt. Long mặt trắng trẻo, lúc nào đi học giày cũng đánh bóng láng o, bị chúng tôi gọi là "Long Guigoz", giống hình em bé bụ bẫm quảng cáo cho sữa bột hiệu Guigoz thời đó. Chẳng hiểu sao hồi đó tôi ghét Long lắm dù Long chả làm gì tôi cả, có lẽ vì Long được cô cưng nên tôi ganh tị chăng ? Bây giờ tôi mới nghĩ ra rằng chắc Long là học sinh mới, lạ trường lạ bạn, nên được cô lo nhiều hơn thôi. Sau này cô cũng nói với tôi rằng cô thương học trò đều như nhau. Tôi hối hận đã nghĩ oan cho cô và bạn Long. Long ơi, nếu ở chân trời nào đó Long đọc được những dòng chữ này thì xin vui lòng bỏ qua cho đám nữ tặc Lê Quý Đôn 3/6 đã "ghét" oan Long nhé !

Một kỷ niệm nữa của tôi là Trung thu năm đó ba tôi dặn tôi vô lớp xin địa chỉ nhà cô để mang quà đến biếu cô nhân dịp tết Trung thu. Cô vốn rất nghiêm nên tôi sợ không dám hỏi cô một chuyện mà tôi cho rằng chẳng liên quan gi đến sách vở cả. Thế là tôi quyết định đi hỏi một đứa bạn trong lớp mà bây giờ tôi không còn nhớ là bạn nào. Một là tôi ghi sai địa chỉ, hai là bạn ấy cho sai địa chỉ nên ba tôi không tìm ra nhà cô. Tôi bị ông la cho một trận tơi bời hoa lá cành mà chỉ ngậm tăm không dám nói là mình đã hèn nhát không dám hỏi thẳng cô để xin cô địa chỉ. Cho đến tận bây giờ địa chỉ nhà cô vẫn là một khắc khoải trong tôi. Tôi chỉ còn nhớ mang máng là ở Phú lâm hay Chợ lớn gì đó vì tên đường nghe không quen. Và vì vậy tôi vẫn hoài nhớ cô dù đã hơn 40 năm qua rồi, từ ngày tôi đi học về ríu rít khoe: Mẹ ơi, năm nay con học với cô Cẩm Hồng đẹp nhất trường đó mẹ !

Montag, 29. April 2013

Die Entwicklung des Schulranzen

Neulich als ich unsere Tochter an der Schule abgesetzt habe und wegen einer Rückstaubildung gezwungenermaßen etwas länger mit dem Auto stecken blieb, hatte ich die Gelegenheit, die Schulkinder ein wenig näher zu beobachten. Dabei fiel mir auf, dass der mir bekannten Schulranzen eine Rarität geworden ist.

Jeder, der mal die Einschulung seines Kindes mitgemacht hat, weiß, wie schwer es einem fiel, den richtigen Schulranzen für sein Kind gesucht und gefunden zu haben. Die Hersteller haben den Eltern einen großen Teil ihrer Entscheidung abgenommen, was die Funktion eine Schulranzen zu erfüllen hat, wie z.B. Form, Gewicht, Farbe etc. Denn laut unserer deutschen Norm produzieren sie ihre Schulranzen nach DIN-58124, d.h. der Ranzen muss mit mindestens 20 Prozent fluoreszierendem Material und 10 Prozent der Vorder- und Seitenflächen mit retroreflektierenden Materialien ausgestattet sein; die Farben Orange-Rot und Gelb sind vorgeschrieben, und und und.
Was den Preis betrifft, gibt es auch eine DIN: Der International bekannte Marken-Name.

Faustregel: Je bekannt der Markenname ist, desto beliebter der Ranzen. Die Dreikäsehoch sind ja noch nicht eingeschult, können folglich nicht mal bis 10 zählen, geschweige bis zum auf dem Preisschild ausgezeichneten Betrag von 189,99 Euro.


Eine der vielen Schultaschen unserer Tochter

Jedenfalls gehörte ich damals auch zu den Eltern der einzuschulenden Kinder, die lieber mit Faustregel arbeiteten. Meine Annahme, dass ein Ranzen, mit dem meine Tochter liebäugelte, auch seine Funktion als Schulgefährte länger wahrnehmen könnte, erwies sich sehr schnell als irrtümlich. In der 2. Klasse war Winx Club brandaktuell. Oder waren es die Disney-Prizessinnen? Oder war es in der 3. Klasse? Ich weiß es nicht mehr. Ich kann mich nur noch vage an die verschiedenen Ranzen erinnern, die aufgestapelt auf unserem Dachboden herumlagen.

Ähnlich wie in der Damenmodewelt, wo es nur von „eleganten Taschen, die in Stil und Größe zu Ihnen passen“ oder von „Taschen zu jedem Anlass“ etc. wimmelt, wurden die Kids ab einem gewissen Schulalter oder eher ab einer gewissen Schulklasse von Schoolbags, Collegemappen, Umhängetaschen … oder noch gängiger, von Converse, Dakine, Vintage, Messenger ... überflutet. Die Liste der Markennamen werden länger, denn hier hat die deutsche DIN nichts zu suchen.
Hier hat die freie Marktwirtschaft die Oberhand.
Hier haben die Kids das Sagen.

Die Lebensdauer des Auf-Dem-Rücken-Getragenen-Undefinierbaren-Etwas-Zum-Transport-Von-Schulmaterialien unserer Tochter wurde immer kürzer.

Die Form des Auf-Dem-Rücken-Getragenen-Undefinierbaren-Etwas-Zum-Transport-Von-Schulmaterialien unserer Tochter wurde immer kurioser.

Heute Morgen ist sie mit einem Stoffbeutel, den die umweltschonenden Denker im Supermarkt zum Einkaufen benutzen, zur Schule gegangen.